Trần Mỹ Duyệt

https://giadinhnazareth.org/

NGÀI CỠI LỪA VÀO THÀNH

Tôi muốn dành cho người nữ bác sỹ trong câu truyện dưới với tất cả lòng ngưỡng mộ, yêu quí, cùng với lời cầu tha thiết nhất của tôi. Tôi gọi những người như cô là “anh hùng”, những chiến sỹ trên tuyến đầu trong cơn đại dịch Covid-19 này.

 

CÁC BÁC SĨ VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT THỜI CORONAVIRUS

 

Hôm nay, có một người bạn là bác sĩ gọi điện cho tôi và van xin: cha ơi, con không chịu đựng được nữa rồi. Con phải bỏ cái nghề này thôi. Thật ra, nó không còn là nghề nữa, mà là nghiệp - nghiệp chướng.

 

Cha có biết không, hai tháng nay con không dám về gia đình. Mỗi lần quá nhớ con, nhớ chồng, con trốn về thăm, nhưng chỉ đứng ngoài cổng nhìn vào. Đứa con trai duy nhất của con, năm nay đã được 9 tuổi đã biết hết tình hình. Nó không dám ra ôm con, mặc dầu con biết nó nhớ con như con nhớ nó. Con chỉ nhìn nó một lúc, rồi lặng lẽ biến mất về cuối đường phố, nơi đó các bệnh nhân đang bị nhiễm virus Corona đang chờ con giúp đỡ.

 

Cha ơi, khi cha đọc tin tức, nếu biết con bị lây nhiễm con virus này, xin cha đọc cho con một vài kinh và dâng cho con một vài thánh lễ, được không? Xin cha nói với đứa con trai của con rằng: con yêu nó vô cùng.

 

Vừa tới đó, tôi nghe bên kia rớt điện thoại và chỉ còn những tiếng khóc nức nở. Nhìn vào bản thân mình, hai hàng lệ đã chảy ướt áo chùng thâm lúc nào không hay! Tình người mà! “Vui với người vui, khóc với người khóc.” Chỉ có những trái tim vô cảm, chai đá mới không có cảm xúc trong bối cảnh bi đát này.

 

Các bác sĩ là người tội nghiệp nhất. Ta là người đã được ở an toàn trong nhà. Còn họ thì sao? Phai liều thân trực tiếp với con Corona. Lẽ nào bạn vô cảm, không cầu xin Thiên Chúa mời lời kinh, không động viên an ủi họ một vài lời! (Lm Jos Trần Chính Trực)

(xem tiếp)

CAN ĐẢM LÊN! NHỮNG ANH HÙNG CỦA TÌNH THƯƠNG

Tôi muốn dành cho người nữ bác sỹ trong câu truyện dưới với tất cả lòng ngưỡng mộ, yêu quí, cùng với lời cầu tha thiết nhất của tôi. Tôi gọi những người như cô là “anh hùng”, những chiến sỹ trên tuyến đầu trong cơn đại dịch Covid-19 này.

 

CÁC BÁC SĨ VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT THỜI CORONAVIRUS

 

Hôm nay, có một người bạn là bác sĩ gọi điện cho tôi và van xin: cha ơi, con không chịu đựng được nữa rồi. Con phải bỏ cái nghề này thôi. Thật ra, nó không còn là nghề nữa, mà là nghiệp - nghiệp chướng.

 

Cha có biết không, hai tháng nay con không dám về gia đình. Mỗi lần quá nhớ con, nhớ chồng, con trốn về thăm, nhưng chỉ đứng ngoài cổng nhìn vào. Đứa con trai duy nhất của con, năm nay đã được 9 tuổi đã biết hết tình hình. Nó không dám ra ôm con, mặc dầu con biết nó nhớ con như con nhớ nó. Con chỉ nhìn nó một lúc, rồi lặng lẽ biến mất về cuối đường phố, nơi đó các bệnh nhân đang bị nhiễm virus Corona đang chờ con giúp đỡ.

 

Cha ơi, khi cha đọc tin tức, nếu biết con bị lây nhiễm con virus này, xin cha đọc cho con một vài kinh và dâng cho con một vài thánh lễ, được không? Xin cha nói với đứa con trai của con rằng: con yêu nó vô cùng.

 

Vừa tới đó, tôi nghe bên kia rớt điện thoại và chỉ còn những tiếng khóc nức nở. Nhìn vào bản thân mình, hai hàng lệ đã chảy ướt áo chùng thâm lúc nào không hay! Tình người mà! “Vui với người vui, khóc với người khóc.” Chỉ có những trái tim vô cảm, chai đá mới không có cảm xúc trong bối cảnh bi đát này.

 

Các bác sĩ là người tội nghiệp nhất. Ta là người đã được ở an toàn trong nhà. Còn họ thì sao? Phai liều thân trực tiếp với con Corona. Lẽ nào bạn vô cảm, không cầu xin Thiên Chúa mời lời kinh, không động viên an ủi họ một vài lời! (Lm Jos Trần Chính Trực)

(xem tiếp)

NGÀI CỠI LỪA VÀO THÀNH

Truyền thống Công Giáo bắt đầu một tuần lễ cực thánh, chấm dứt 40 ngày chay tịnh bằng việc cử hành tưởng niệm biến cố Chúa Giêsu vinh quang tiến vào thành Giêrusalem, để rồi sau đó Ngài bị bắt, bị đánh đòn, tra tấn, bị kết tội vác thập giá lên núi Sọ, bị đóng đinh và chết trên thập tự giá, nhưng ngày thứ ba Ngài đã Phục Sinh.

 

Cũng qua Thánh Kinh, Chúa Giêsu vinh quang khải hoàn vào thành thánh không phải ngồi trên một con chiến mã, nhưng là trên lưng một con lừa. Những người tham dự vào cuộc khải hoàn ấy không phải là những đoàn quân anh dũng, khí giới tối tân, nhưng lại là những thường dân, những em nhỏ, những con người đơn sơ và chân thật. Và điều này gợi lên trong ta ý nghĩa gì? Riêng đối với những tâm hồn yêu mến và muốn theo bước chân Ngài, chúng ta suy nghĩ gì qua biến cố rất đặc biệt này? 

(xem tiếp)

HÃY ĐỂ CHÚA KITÔ PHỤC SINH

VÀO TRONG ĐỜI SỐNG CỦA CHÚNG TA

Trong Thánh Lễ Vọng Phục Sinh, 2016. Đức Thánh Cha mời gọi “Hãy để Chúa Kitô Phục Sinh vào trong đời sống của chúng ta.”
“Phêrô chạy đến mồ” (Lk 24:12). Chúng ta tự hỏi, những gì đang xẩy ra trong đầu của Phêrô và đang thôi thúc trái tim ông khi ông chạy đến mồ? Tin Mừng kể cho chúng ta rằng, trong số mười một người, kể cả Phêrô đã không tin tưởng vào chứng từ của những phụ nữ khi họ loan báo về Phục Sinh. Ngược lại, “những lời nói ấy xem như vớ vẩn đối với họ” (v.11). Mặc dầu thế, nó cũng đã đem lại một sự hoài nghi trong lòng Phêrô, cùng với những tâm tư khác: buồn vì cái chết của bậc Thầy kính yêu, và sự hồi tưởng lại ba lần mình đã chối Thầy trong cuộc Thương Khó.
Tuy nhiên, đã có những dấu hiệu cho thấy một sự thay đổi trong ông: đó là mặc dù sau khi đã nghe các phụ nữ nói và từ chối không tin vào họ, nhưng Phêrô cũng đã “đứng dậy” (v. 12). Ông không ngồi lỳ một chỗ, trong tư tưởng, ông đã không ngồi lại nhà như những tông đồ khác. Ông đã không để mình bị ảnh hưởng bởi không khí ủ rũ của những ngày này, và cũng không để mình bị nhận chìm bởi những nghi ngờ của mình. Ông đã không để mình bị chi phối bởi sự hối hận, sợ hãi hoặc những chuyện tầm phào này khác. Ông đã đi tìm Chúa Giêsu chứ không phải tìm mình. Ông mong tìm ra con đường của sự thật và của gặp gỡ. Và vì thế, ông đã đứng dậy như ông đã từng làm, và chạy tới mồ từ đó ông đã trở về bằng sự “ngỡ ngàng” (v.12). Điều này đã ghi dấu sự phục sinh bắt đầu của Phêrô, sự phục sinh của tâm hồn ông. Không để chỗ cho sự buồn sầu hoặc đen tối, ông đã dành chỗ cho hy vọng: ông để cho ánh sáng của Thiên Chúa đi vào trái tim ông, mà không nghi ngờ!
(xem tiếp)

ĐẠI DỊCH COVID-19 VỚI CÁI NHÌN TÂM LINH

Truyền thống Công Giáo bắt đầu một tuần lễ cực thánh, chấm dứt 40 ngày chay tịnh bằng việc cử hành tưởng niệm biến cố Chúa Giêsu vinh quang tiến vào thành Giêrusalem, để rồi sau đó Ngài bị bắt, bị đánh đòn, tra tấn, bị kết tội vác thập giá lên núi Sọ, bị đóng đinh và chết trên thập tự giá, nhưng ngày thứ ba Ngài đã Phục Sinh.

Cũng qua Thánh Kinh, Chúa Giêsu vinh quang khải hoàn vào thành thánh không phải ngồi trên một con chiến mã, nhưng là trên lưng một con lừa. Những người tham dự vào cuộc khải hoàn ấy không phải là những đoàn quân anh dũng, khí giới tối tân, nhưng lại là những thường dân, những em nhỏ, những con người đơn sơ và chân thật. Và điều này gợi lên trong ta ý nghĩa gì? Riêng đối với những tâm hồn yêu mến và muốn theo bước chân Ngài, chúng ta suy nghĩ gì qua biến cố rất đặc biệt này? 

Suốt 3 năm miệt mài, vất vả rao truyền chân lý, chữa lành bao kẻ tật nguyền, thực hiện bao phép lạ vỹ đại, hôm nay là ngày Chúa Giêsu được vinh hiển nhất, được tôn kính trọng vọng nhất. Dân chúng đứng chật hai vệ đường, người người vui mừng reo hò. Họ tung hô vạn tuế và không ngừng ca tụng: “Hoan hô con Vua Ðavít. Chúc tụng Ðấng nhân danh Thiên Chúa mà đến. Hoan hô trên các tầng trời” (Mt 21:9). Lòng sùng mộ và yêu kính của dân chúng bấy giờ đã khiến họ hành động một cách hết sức đặc biệt. Họ cởi áo ngoài trải đường như một tấm thảm kéo dài trên đường Ngài đi qua. Và họ cầm trên tay ngành vạn tuế để vẫy chào Ngài khi Ngài đi qua chỗ họ. Thánh Kinh kể lại, số người theo tung hô Ngài mỗi lúc một thêm đông, đến độ khiến các Pharisiêu phải ghen tị.

(xem tiếp)

CHÚA AN ỦI PHỤ NỮ GIÊRUSALEM

Trong Mùa Chay, mỗi lần viếng đàng thánh giá, có lẽ chúng ta nên dừng lại ở nơi thứ VIII lâu hơn để thấu hiểu ý nghĩa của lời suy niệm mà chúng ta vẫn thường đọc, nhưng đôi khi vội vàng, qua loa, chiếu lệ: “Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, chẳng nề chịu trăm nghìn sự thương khó, cho được đứng lại yên ủi con thành Giêrusalem như Cha yên ủi con trong cơn khóc lóc. Xin Đức Chúa Giêsu yên ủi linh hồn con cùng các con chiên nước này, như yên ủi con thành Giêrusalem vậy, chớ để chúng con mồ côi làm chi.” Ngoài việc giúp chú tâm đến những gì đã xảy ra trong buổi gặp gỡ hôm ấy giữa Chúa Giêsu và những phụ nữ đứng bên đường khóc thương Ngài. Nó còn khơi lên một suy nghĩ thêm về những gì đã và đang xảy ra trong thế giới hôm nay, đặc biệt, đối với nữ giới.

 

Câu hỏi được nêu lên khi đứng trước chặng đàng thánh giá này là: Tại sao Chúa Giêsu phải dừng lại để an ủi những phụ nữ đang đứng bên đường khóc thương Ngài? Ai cần được an ủi ở vào thời khắc đó. Và ai an ủi ai: Chúa Giêsu hay những phụ nữ ấy? Trích đoạn Tin Mừng của Thánh Luca sau đây đã hé mở cái lý do khiến Chúa quên đi những đau đớn của mình để hướng cái nhìn về những phụ nữ này.

 

Ðức Giêsu quay lại phía các bà mà nói: “Hỡi chị em thành Giêrusalem, đừng khóc thương tôi làm gì. Có khóc thì khóc cho phận mình và cho con cháu của chị em.  Vì này đây sẽ tới những ngày người ta phải nói: “Phúc thay những đàn bà hiếm hoi, những lòng dạ không sinh không đẻ, những kẻ không cho bú mớm!”  Bấy giờ người ta sẽ bắt đầu nói với núi non: Ðổ xuống chúng tôi đi!, và với gò nổng: Phủ lấp chúng tôi đi!  Vì cây xanh tươi mà người ta còn đối xử như thế, thì cây khô héo sẽ ra sao?” (Luca 23:28-31)

 

Như vậy, cái nhìn của Chúa Giêsu không phải chỉ dừng lại ở chỗ thông cảm với những nỗi bất hạnh của một số người, ngay cả của chính Ngài. Nhưng Chúa muốn nhắn nhủ các phụ nữ hôm đó, và qua họ, tất cả những phụ nữ sau này về mối nguy hiểm mà họ tự tìm ra ở chính mình. Ngài chỉ cho thấy cái quan trọng của sự dữ là hệ quả của thế giới chung quan đang nhắm vào họ, và một mặt khác chính họ đang tự để mình rơi vào những cám dỗ đó. Những điều này có thể được diễn tả bằng những giọt nước mắt về những kinh hoàng, những đau khổ, những thua thiệt mà giới phụ nữ phải gánh chịu và chấp nhận.  

(xem tiếp)

THAM DỰ HỒI TÂM, NGHE GIẢNG VỚI TÂM LÝ NÀO?!

Trong những dịp đặc biệt như Mùa Vọng, Mùa Chay, mừng bổn mạng, mừng ngân khánh, kim khánh… các giáo xứ, các hội đoàn thường chuẩn bị bằng những buổi hồi tâm, tĩnh tâm, hội thảo. Trong những trường hợp này, người tham dự luôn luôn được nghe những bài giảng, bài nói chuyện với những chủ đề hấp dẫn, và dĩ nhiên, được trình bày do những thuyết trình viên, những nhà chuyên môn đạo đức, có bằng cấp, uy tín và địa vị.

 

Nguyên việc những dịp như vậy được gọi là đặc biệt, và nghe danh những thuyết trình viên, những nhà giảng thuyết tên tuổi, những đề tài hấp dẫn như vậy đã khiến cho tâm lý người nghe nổi lên nhiều háo hức, tò mò và mong được tham dự. Tâm lý ấy cũng tạo nên điểm tích cực trong việc đón nhận những nội dung được trình bày. Mặt khác nó cũng làm cho nhiều người có cảm giác ảo mộng về những gì mình được nghe, và từ đó dễ dẫn đến những điều tiêu cực.

 

Sau đây là một thí dụ, Mùa Vọng vừa qua, giáo xứ chúng tôi mời được vị giảng thuyết từ Việt Nam qua. Trên tờ thông tin liên lạc của giáo xứ cả tháng trước đã giới thiệu tiểu sử của ngài, đề tài của 3 buổi tĩnh tâm.  Trong các thánh lễ trước đó cũng đã được cha xứ, cha phó, các vị chủ tịch nhắc nhở, mời gọi, tạo nên không khí chờ đợi, mong ngóng. Giáo dân thì kháo láo với nhau về nhà giảng thuyết và đề tài qua những trao đổi, và nhận định khác nhau. Ngày khai mạc, vô tình tôi gặp một người bạn được cho là “trí thức” và cũng có đôi chút ảnh hưởng trong cộng đồng. Chúng tôi chào hỏi nhau theo cách thức bình thường, rồi ai nấy tìm cho mình một chỗ ngồi trong thánh đường. Hôm sau tôi không thấy anh, và hôm sau nữa cũng không thấy anh. Giáng Sinh tôi lại tình cờ gặp anh và hỏi tại sao không thấy anh tiếp tục tham dự hồi tâm Mùa Vọng. Anh mỉm cười và không trả lời. Nhưng tôi hiểu qua ánh mắt và nụ cười ấy anh muốn nói gì?!

 

 

(xem tiếp)


Hôn Nhân và Gia Đình

00-Lời Giới Thiệu
 
 01-Phần#1-
Bài#1-Chúng ta được tạo dựng để làm gì?,

Bài#2-Con tôi bỏ đạo và muốn theo Tin Lành,

Bai#3-Đặc ân Thánh Phaolô


 02-Phần#2-

Bài#4-Đàn ông được tạo dựng hay được sinh ra?, 

Bai#5-Đạo gốc đạo theo,

Bài#6-Đạo theo
 03-Phần#3-

Bài#7-Đường, sự thật, và sự sống,

Bài#8-Làm cho cha,

Bai#9-Lấy vợ xong định bỏ đạo,

Bài#10-Mặt nhật nhiều mầu sắc, 

Bài#11-Máu huyết thịt chết ngạt
 04-Phần#4-

Bài#12-Người ngoại đạo tham dự các thánh lễ Công Giáo,

Bài#13-Niềm tin khác tôn giáo hay đạo nào cũng là đạo, 

Bài#14-Phán xét chung và riêng,

Bài#15-Theo đạo được gì?
 05-Phần#5-

Bài#16-Theo đạo và đạo theo,

Bài#17-Tiêu Chuẩn để Chọn Cha Mẹ Đở Đầu,

Bai#18-Tôi bị ép theo đạo nên tôi bỏ đạo, 

Bài#19-Vợ chưa cưới em ngoại đạo

 

(xem tiếp)


BÓI RA MA, QUÉT NHÀ RA RÁC
Tản mạn về bói toán nhân
dịp đầu năm

Thế là trên Thiên Đình màn bầu bán và chuyển giao quyền lực đã xong. Nàng heo ủn ỉn ra đi nhường ngôi cho chàng nhóc con chuột nhắt. Dưới thế thì các ông, các bà thầy bói, tử vi, tướng số tha hồ mà ngồi rung đùi vẽ rồng, vẽ rắn để hốt bạc cắc. Nào là hái lộc, gieo quẻ, bói bài, xem tướng đầu năm. Nào là dựng vợ, gả chồng cho con cái, xây nhà, hùm hạp làm ăn buôn bán, sinh con đẻ cái… tất tất đều phải nhờ đến thầy bói, thầy số, thầy tử vi, hoặc chiêm tinh gia. Thầy cao tay hơn, nổi tiếng hơn thì tiên tri về những chuyện đại sự như liệu tổng thống Trump có qua được cuộc bầu cử lần này mà ngồi tòa bạch ốc thêm 4 năm nữa hay không? Liệu ông Tập Cận Bình có thắng nổi cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung, đem lại cho Trung Quốc giấc mộng bá quyền, Hán hóa toàn thế giới hay không? Trung Đông sẽ đi về đâu? Có còn đủ trinh nữ cung cấp cho những “anh hùng tử đạo” ôm bom tự sát không? Bắc Hàn, Kim Ủn Ỉn có chế nổi bom nguyên tử để chọc quê Hoa Kỳ hay không?...

Nhưng có lẽ, trong chúng ta lại không thấy một quẻ gieo đầu năm nào mà nghe xong ai cũng thấy vui, thấy thích thú, được thể hiện qua nhạc phẩm “Thiên Duyên Tiền Định” của Trang Dũng Phương & Nguyên Lễ như sau:

 

(xem tiếp)


 

 

TIN\BÀI MỚI